Với trái tim mọi điều đều có thể
[ Gửi lúc: 10:12:47 Ngày: 08-05-2007 | Người gửi: Admin ]
Hôm nay mẹ có đi siêu thị không ?-Con trai tôi,Troy,hỏi khi tôi nhấc điện thoại.
-mẹ cũng định...Tôi trả lời
Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày Lễ Tạ Ơn,ngân quỹ thì có hạn,nên tôi đã cắt rất nhiều phiếu giảm giá trên báo,cho vào một chiếc hộp,để sẵn trên ô tô.Tôi biết mình sẽ phải rất sáng tạo trong cách mua hàng,phải tính từng dolla một.
Trong vài giây,Troy ngồi im lặng,tay cầm chiếc điện thoại.
-Sao con lại hỏi vậy ? -Tôi hơi lo lắng về những gì nó có thể trả lời.
-Mẹ ạ...một bạn trong lớp con...nhà có 6 anh chị em...chẳng có gì để ăn vào Lễ Tạ Ơn đâu....Em út của nó mới 5 tuổi...
-Nói tóm lại là con muốn nói gì ?-Tôi thì thầm.
-Nhân tiện đi siêu thị...mẹ có thể mua gì cho bạn ấy không ?
Hôm nay mẹ có đi siêu thị không ?-Con trai tôi,Troy,hỏi khi tôi nhấc điện thoại.
-mẹ cũng định...Tôi trả lời
Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày Lễ Tạ Ơn,ngân quỹ thì có hạn,nên tôi đã cắt rất nhiều phiếu giảm giá trên báo,cho vào một chiếc hộp,để sẵn trên ô tô.Tôi biết mình sẽ phải rất sáng tạo trong cách mua hàng,phải tính từng dolla một.
Trong vài giây,Troy ngồi im lặng,tay cầm chiếc điện thoại.
-Sao con lại hỏi vậy ? -Tôi hơi lo lắng về những gì nó có thể trả lời.
-Mẹ ạ...một bạn trong lớp con...nhà có 6 anh chị em...chẳng có gì để ăn vào Lễ Tạ Ơn đâu....Em út của nó mới 5 tuổi...
-Nói tóm lại là con muốn nói gì ?-Tôi thì thầm.
-Nhân tiện đi siêu thị...mẹ có thể mua gì cho bạn ấy không ?
Những lời của Troy cứ vang trong đầu tôi.Mua hàng...đứa bé 5 tuổi...6 anh chị em...Não của tôi hoạt động hết công suất để xem nên mua những gì với 50 dolla trong ví.Thâm chí,tôi còn gục đầu xuống bàn một lúc.
"Chẳng có cách nào đâu"-Tôi nghĩ.Rồi kết thúc công việt rồi lái xe tới siêu thị gần nhất.
Vừa vào tới bãi đậu xe,tôi thấy một tấm bảng quảng cáo ở cửa siêu thị:"Gà-29xu nửa cân"
"Đây đúng là nơi mình cần đến rồi".Tôi thốt lên,chộp lấy chiếc hộp đựng các loại phiếu giảm giá,nhặt hai cái giỏ nhựa lớn của siêu thị và chạy ngay đến quầy thức ăn.Đúng là người ta đang bán giảm giá thịt gà,nhưng có 1 vấn đề lớn:Ở đó có thêm 1 bảng thông báo:"Vì số lượng có bạn nên mỗi quý khách chỉ được mua 1 con gà.Mong quý khách thông cảm"
"Nhưng mình cần 2 con-Tôi nghĩ,rồi tim người quản lý và giải thích.Ông ấy chấp nhận một ngoại lệ.
Sau khi cho vào mỗi giỏ 1 con gà,tôi bắt đầu chọn các thứ hàng khác.Không thể tin được là có nhiều mặt hàng bán theo kiểu "Mua một tặng một như thế".Tôi bỏ thứ hàng vào giỏ và thứ hàng " tặng một"được bỏ vào giỏ thứ hai.Tôi dùng tối đa những chiếc phiếu giảm giá.Và cuối cùng tôi tới quầy tính tiền,nín thở chờ xem hóa đơn.
Thật ngạc nhiên,tôi đủ tiền để trả cho hai giỏ đầy hàng,thậm chí còn thừa nên mua thêm một túi bánh quy cho đứa trẻ 5 tuổi đã"chiếm"được trái tim con trai tôi,dù có thể chúng chưa bao giờ gặp nhau.
Chiều hôm đó,Troy và tôi đem giỏ hàng đến gia đình có 6 đứa trẻ đủ các lứa tuổi kia.Tôi sẽ không bao giờ quên được những khuôn mặt trên nụ cười của chúng,khi chúng chạy ra chạy vào để bê hàng từ ô tô vào nhà.
Và buổi tối đó,khi có thời gian nghĩ về những gì đã xảy ra ,tôi tưởng tượng tới một gia đình - không xa nơi chúng tôi sốnglà mấy.Ở đó có một người cha,một người mẹ và 6 đứa trẻ đang ngồi quanh chiếc bàn,cười đùa và ăn tối.Hô ăn những món giống như chúng tôi-chẳng khác nào chúng tôi ngồi cùng 1 bàn vậy.
Và tôi nhận ra rằng những điều kỳ diệu sẽ xảy ra khi chúng ta mở rộng trái tim.Vì trong suy nghĩ của chúng ta,có một số điều là không thể.Nhưng với trái tim,tất cả đều là có thể.
Lời bình cho: http://www.duyquang.info/nguon.asp?q=comment&id=33
-mẹ cũng định...Tôi trả lời
Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày Lễ Tạ Ơn,ngân quỹ thì có hạn,nên tôi đã cắt rất nhiều phiếu giảm giá trên báo,cho vào một chiếc hộp,để sẵn trên ô tô.Tôi biết mình sẽ phải rất sáng tạo trong cách mua hàng,phải tính từng dolla một.
Trong vài giây,Troy ngồi im lặng,tay cầm chiếc điện thoại.
-Sao con lại hỏi vậy ? -Tôi hơi lo lắng về những gì nó có thể trả lời.
-Mẹ ạ...một bạn trong lớp con...nhà có 6 anh chị em...chẳng có gì để ăn vào Lễ Tạ Ơn đâu....Em út của nó mới 5 tuổi...
-Nói tóm lại là con muốn nói gì ?-Tôi thì thầm.
-Nhân tiện đi siêu thị...mẹ có thể mua gì cho bạn ấy không ?
Hôm nay mẹ có đi siêu thị không ?-Con trai tôi,Troy,hỏi khi tôi nhấc điện thoại.
-mẹ cũng định...Tôi trả lời
Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày Lễ Tạ Ơn,ngân quỹ thì có hạn,nên tôi đã cắt rất nhiều phiếu giảm giá trên báo,cho vào một chiếc hộp,để sẵn trên ô tô.Tôi biết mình sẽ phải rất sáng tạo trong cách mua hàng,phải tính từng dolla một.
Trong vài giây,Troy ngồi im lặng,tay cầm chiếc điện thoại.
-Sao con lại hỏi vậy ? -Tôi hơi lo lắng về những gì nó có thể trả lời.
-Mẹ ạ...một bạn trong lớp con...nhà có 6 anh chị em...chẳng có gì để ăn vào Lễ Tạ Ơn đâu....Em út của nó mới 5 tuổi...
-Nói tóm lại là con muốn nói gì ?-Tôi thì thầm.
-Nhân tiện đi siêu thị...mẹ có thể mua gì cho bạn ấy không ?
Những lời của Troy cứ vang trong đầu tôi.Mua hàng...đứa bé 5 tuổi...6 anh chị em...Não của tôi hoạt động hết công suất để xem nên mua những gì với 50 dolla trong ví.Thâm chí,tôi còn gục đầu xuống bàn một lúc.
"Chẳng có cách nào đâu"-Tôi nghĩ.Rồi kết thúc công việt rồi lái xe tới siêu thị gần nhất.
Vừa vào tới bãi đậu xe,tôi thấy một tấm bảng quảng cáo ở cửa siêu thị:"Gà-29xu nửa cân"
"Đây đúng là nơi mình cần đến rồi".Tôi thốt lên,chộp lấy chiếc hộp đựng các loại phiếu giảm giá,nhặt hai cái giỏ nhựa lớn của siêu thị và chạy ngay đến quầy thức ăn.Đúng là người ta đang bán giảm giá thịt gà,nhưng có 1 vấn đề lớn:Ở đó có thêm 1 bảng thông báo:"Vì số lượng có bạn nên mỗi quý khách chỉ được mua 1 con gà.Mong quý khách thông cảm"
"Nhưng mình cần 2 con-Tôi nghĩ,rồi tim người quản lý và giải thích.Ông ấy chấp nhận một ngoại lệ.
Sau khi cho vào mỗi giỏ 1 con gà,tôi bắt đầu chọn các thứ hàng khác.Không thể tin được là có nhiều mặt hàng bán theo kiểu "Mua một tặng một như thế".Tôi bỏ thứ hàng vào giỏ và thứ hàng " tặng một"được bỏ vào giỏ thứ hai.Tôi dùng tối đa những chiếc phiếu giảm giá.Và cuối cùng tôi tới quầy tính tiền,nín thở chờ xem hóa đơn.
Thật ngạc nhiên,tôi đủ tiền để trả cho hai giỏ đầy hàng,thậm chí còn thừa nên mua thêm một túi bánh quy cho đứa trẻ 5 tuổi đã"chiếm"được trái tim con trai tôi,dù có thể chúng chưa bao giờ gặp nhau.
Chiều hôm đó,Troy và tôi đem giỏ hàng đến gia đình có 6 đứa trẻ đủ các lứa tuổi kia.Tôi sẽ không bao giờ quên được những khuôn mặt trên nụ cười của chúng,khi chúng chạy ra chạy vào để bê hàng từ ô tô vào nhà.
Và buổi tối đó,khi có thời gian nghĩ về những gì đã xảy ra ,tôi tưởng tượng tới một gia đình - không xa nơi chúng tôi sốnglà mấy.Ở đó có một người cha,một người mẹ và 6 đứa trẻ đang ngồi quanh chiếc bàn,cười đùa và ăn tối.Hô ăn những món giống như chúng tôi-chẳng khác nào chúng tôi ngồi cùng 1 bàn vậy.
Và tôi nhận ra rằng những điều kỳ diệu sẽ xảy ra khi chúng ta mở rộng trái tim.Vì trong suy nghĩ của chúng ta,có một số điều là không thể.Nhưng với trái tim,tất cả đều là có thể.
Lời bình cho: http://www.duyquang.info/nguon.asp?q=comment&id=33
Chưa có lời bình luận cho bài viết.Nếu bạn muốn bình luận thì hãy viết vào ô phía dưới.Xin cảm ơn bạn đã xem chủ đề này.Chúc bạn một ngày vui vẻ

